Thông Báo
Có Gì Hot Hôm Nay ?

Truyện Sex Tình yêu và tình dục

Tình yêu và tình dục


Trịnh Ái Như đang mãi mê tập hát với Sơ Mẫn thì Sơ Quỳnh gõ cửa bước vào, nàng ngẫn đầu nhìn lên thấy Sơ Quỳnh ngoắt tay ra hiệu cho nàng đi ra hành lang phía trước, Như xin phép Sơ Mẫn cho nàng đi rồi vội vã bước theo Sơ Quỳnh. - Chuyện gì thế vậy Sở? - Như bước vội để bắp kịp nhịp bước của Sơ Quỳnh rồi hỏi. - Má của con và Dì của con lên thăm- Sơ Quỳnh trả lời và chỉ về phía hành lang nơi có hai người đàn bà đang đứng. Như vô cùng vui mừng khi nghe Sơ Quỳnh nói điều đó, nàng kéo cái váy dài tới gót lên cao rồi chạy thật nhanh về hướng của hai người đàn bà đó. - Má, má.- Như vừa la thật to một cách mừng vui vừa chạy dọc theo hành lang Nàng ôm chầm lấy má vào lòng, khuôn mặt của nàng thật là hồn nhiên dễ thương với nụ cười thật rộng đưa hai hàm răng như hạt bắp trắng ngần. - Đây là dì Tầng Hoa, em họ của má con có nhớ Dì không ? Bà Trịnh Cơ, má của Như lên tiếng. - Dì Tầng Hoa, con đương nhiên nhớ Dì Tầng Hoa rồi, Dì khỏe không ? Như lớn tiếng vui mừng rồi bước gần tới phía trước mặt của Dì. - Cháu ngoan của Dì, con bây giờ đẹp hẳn ra rồi, đã trở thành một thiếu nữ dễ thương không ai sánh bằng, đâu cho Dì ôm con cái coi- Nói xong nàng dang hai tay ra ôm chầm lấy Như vào lòng một cách thân thiết. Bà Trịnh Cơ đứng cách đó hai ba bước ngắm nhìn đứa con gái của mình mĩm cười hãnh diện. - Dì, Dì có nghe nói là con sắp lấy chồng, phải không ? – Như thì thào như ra vẻ bí mật và sợ bà Trịnh Cơ nghe thấy. - Con hay thiệt, ai nói cho con biết đó – Dì ra vẻ ngạc nhiên. - Ai cũng đều bàn tán về vấn đề này hết rồi, chỉ có con là người biết sau cùng, đúng không Dì. - Đúng rồi. - Ai sẽ là chồng của con vậy, Dì ?- Như ra vẻ vui mừng thấy rõ. - Dì còn chưa biết, nhưng để Dì sẽ tìm cách hỏi thăm má của con xem, bà ta có vẻ giữ bí mật về chuyện này lắm ! Chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường gồ ghề chạy qua những cánh đồng bao la bát ngát. Những cánh đồng này phần lớn đều thuộc sở hữu của bà đô đốc Trịnh Cơ. Xe ngựa chạy gần được nữa ngày thì dừng lại trước một căn nhà đồ sộ to nhất trong vùng đất Kinh Đô này. Như xuống xe thì chạy như bay vào nhà, kẻ ở người làm trong nhà ai nấy cũng mừng rỡ khi thấy cô hai đã trở về. Dì Tầng Hoa cũng bước xuống xe nhìn theo bước chân của Như mà mĩm cười, cái nụ cười của nàng đã làm điêu đứng hết tất cả danh gia, địa chủ, quan lớn trong triều đình bởi vì nàng có ma mảnh thu hồn và một dáng dấp của một mệnh phụ phu nhân, sang trọng và quí phái. Chính vì thế mà bao nhiêu tướng tài của triều đình cũng phải ngã vào vòng tay của nàng. Cách đây ba tháng, nhận được thiệp mời của Vua Thái Hòa vào kinh tham dự đại hội mừng Xuân năm Đinh Ngo, Dì Tầng Hoa vận bộ trang phục màu đỏ thật lộng lẫy cùng đi với bà đô đốc Trịnh Cơ làm bá quan văn võ trong triều ai cũng liếc mắt thèm thuồng. Trong số đó có phó tướng Duệ Nhậm và đại tướng quân Hoàng Quân. Tướng Nhậm thì trẻ trung đẹp trai cao lớn, hào hoa phong nhã, không biết bao nhiêu mệnh phụ phu nhân, các cô gái son thời đều “điêu đứng” trong tay của ngài. Còn vị đại tướng quân Hoàng Quân thì tuổi trạc 50 vai rộng lưng to, thân cao lớn, khuôn mặt bậm trợn trông quả thật là một vị đại tướng quân anh dũng. Từ ngày chồng của nàng là danh tướng Trần Kim bị tử trận chết đã ba năm qua, đêm nào nàng của thao thức với cuộc sống phòng không gối chiếc, thiếu thốn và thèm khác hơi thở và da thịt của đàn ông. Bây giờ đứng trước mặt của nàng là hai người đàn ông hoàn mỹ nhất mà tất cả đàn ông đều hâm mộ được như họ và đàn bà đều ao ước có được một đức lang quân như thế, làm sao mà nàng có thể từ chối được. Ngay cái đêm Giao Thừa đó thì nàng đã tự nguyện hiến thân cho vị đại tướng quân, và cứ thế cả ba tháng nay đêm nào nàng cũng lẽn ra ngoài giữa ban đêm để tới dinh của đại tướng. Hôm nay đây cũng như thường lệ, nàng lại lẽn tới tư dinh của ngài, sau khi rượu tiệc linh đình đến giữa canh ba, cả hai đã ngà ngà say. Hoàng Quân lim dim đôi mắt bước chân lạng quạng từ từ tiến về phía nàng, nàng thì cũng ngã nghiêng qua lại. Bỗng Hoàng Quân rút thanh kiếm ra chỉ vào mặt của nàng quát bất giác làm cho nàng tròn xoe đôi mắt kinh ngạc : - Kẻ thù, giết ! Nàng lui một hai ba bước nhìn thanh kiếm chỉ vào mặt của nàng một cách kinh hoàng, bỗng Hoàng Quân phá lên cười, một chuỗi cười thật dài vang vội. - Tới đây em, tới đây- Hoàng Quân quăng thanh kiếm ra phía sau lưng, vừa lè nhè vừa nói, rồi loạng choạng bước tới phía trước. Ngài bắt đầu cởi từng mảnh vải trên mình xuống, tất cả đều từ từ lột ra trước mặt của nàng, đến khi mãnh vải sau cùng của bộ quân phục đại tướng trên thân người của ngài được vứt xuống đất thì ngài cũng đã trần truồng đứng cách một xãi tay trước mặt của nàng rồi. Nàng tròn xoe đôi mắt kích thích nhìn cơ thể lực lưỡng của ngài, nhất là “cái đó” thì quả thiệt mới là một vị “đại tướng quân” to con vạm vỡ. Nàng thấy toàn thân rạo rực vô cùng, men rượu trong người của nàng như là dầu hôi được tưới vào lửa dục ngấm ngầm mấy năm qua, bây giờ bỗng bừng bừng rực cháy trong lòng. Nàng thấy nóng bức vô cùng, hai tay nàng như vô thức đưa lên vai gỡ từng mãnh vải trên người xuống. Bộ ngực trắng nõn nà và cao vút như tòa lâu đài được phơi bày trước mắt của Hoàng Quần bất giác làm cho ngài nuốt nước bọt định bước tới dang tay ôm chầm lấy nàng, nàng bỗng lui hai ba bước để tránh cái ôm của ngài đồng thời hai tay bắt đầu lột hai cánh tay áo hai bên để lộ bán thân trắng ngần nẩy nở như thần vệ nữ, Hoàng Quân bước thêm hai bước nữa thì đứng lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp đang phô bày trước mắt của ngày. Nàng tiếp tục hạ bộ y phục rườm ra nặng chịt trên người xuống tới gót chân rồi bước một bước sang một bên, bây giờ trong người của nàng chỉ còn vỏn vẹn chiếc quần lót màu trắng. Nàng đưa cặp mắt tình tứ dâm đãn nhìn Hoàng Quân, rồi đưa ngón tay trỏ lên móc móc như ra hiệu cho ngài bước tới. Hoàng Quân không còn chần chờ gì nữa mà phóng ào tới ôm chặt nàng vào lòng rồi vật ngữa nàng ra giữa sàn nhà, ngài lè cái lưỡi dài ngoằn như con trăn bị chết đói nhiều năm liếm láp khắp mặt của nàng như đang cố nuốt một con gà vào miệng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy vòng quanh khắp thân thể khi hai bàn tay của ngài cứ chà sát vào bộ ngực đồ sộ của nàng còn thằng “tiểu tướng quân” thì cứ đâm tới vào giữa hai đùi của nàng như đang tìm kiếm lối đi vào. Chẳng bao lâu thì thằng “tiểu tướng quân” đã đứng trước cửa động đưa tay lên gõ cửa. Hang động như đã chờ đợi chàng từ lâu rồi nên từ từ hé mở để đón chào vị “tiểu tướng quân”. Tiếng rên ỉ ả được phát ra từ miệng của nàng làm cho Hoàng Quân càng hứng tình, ngài thốc mạnh bụng dưới xuống sàn nhà càng ngày càng mạnh càng nhanh, nàng bắt đầu há hốc miệng to hơn. Mười lăm phút trôi qua, mồ hôi của hai đỗ ra như tắm. Bỗng Hoàng Quân thét lớn một tiếng “tiến quân”, rồi ông giật người băng băng liên hồi năm bảy cái rồi nằm im bất động trên bụng của nàng. Nàng cảm nhận được chất nước nhợt nhạt chảy ra từ phía dưới. Ấm. Nóng. Hai phút sau… nàng mĩm cười rồi nói thỏ thẻ với Hoàng Quân: - Chưa “tiến quân” thì đã bại trận rồi phải không ! Hoàng Quân chỉ cười ruồi rồi đứng dậy tìm quần áo rơi rớt khắp phòng. Sau khi mặc lại quần áo, thì Hoàng Quân bỗng lên tiếng: - Ngày mai em khỏi qua đây nữa - Sao vậy – Nàng ngạc nhiên hỏi. - Không sao cả, tại ta bận thôi – ngài trả lời gọn lỏn rồi bước vội đi để lại nàng ngớ ngẫn ngó theo. - Có phải anh đã có người khác rồi không – Nàng nói vói theo. - Đúng vậy – ngài nói vọng lại rồi bỏ đi xa. Nàng nhìn theo dáng đi của ngài khuất xa. Bỗng hai mắt của nàng long lên sòng sọc căm thù. - Bọn đàn ông thật là đểu cáng – Nàng lẩm bẩm. Sau khi bị Hoàng Quân quất ngựa truy phong, nàng ôm hận trong lòng quyết tâm trả thù. Nàng tìm đến vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm để hiến thân mong rằng ngài sẽ vì nàng mà trả thù giết chết đại tướng Hoàng Quân. Sau một đêm chăn gối nồng nàn với Tầng Hoa, vị tướng trẻ mới nói cho nàng biết là điều đó rất khó thực hiện vì binh lính lúc nào cũng bao quanh đại tướng Hoàng Quân. Nàng chẳng biết làm gì hơn là trông chờ thời cơ thích hợp để cho tướng Duệ Nhậm trả thù giùm nàng. Tháng mười năm đó, khi tuyết bắt đầu rơi lác đát, tại dinh đô đốc mọi người đều tất bật chạy ra chạy vào để chuẩn bị một đêm vũ hội tưng bừng được tổ chức hàng năm bởi bà đô đốc Trịnh Cơ. Bà mời tất cả bá quan văn võ trong triều đến dự. Như hớn hở trong lòng vì nàng nghĩ rằng vào dịp trọng đại này đây thế nào má của nàng cũng mời vị hôn phu của nàng tới. Nàng hớn hở chạy tới Dì Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức : - Dì Tầng Hoa ơi dì có biết ai là vị hôn phu của con không ? - Dì không biết, nhưng để dì hỏi má của con xem Buổi dạ vũ được chính thức bắt đầu bằng lời tuyên bố của bà đô đốc, Ái Như được giới thiệu lần đầu tiên trước mặt bá quan văn võ. Nàng như một viên ngọc sáng nhất trong đêm dạ vũ với khuôn mặt ngây thơ khả ái, bộ trang phục lộng lẫy cho chính Dì Tầng Hoa người được mệnh danh là Thiên Thần Áo Vũ Hội, chọn giùm cho nàng. Ai nấy cũng trầm trồ khen ngợi. Nàng cuối đầu chào tất cả các bá quan văn võ rồi biểu diễn một bản đàn Thu Nguyệt. Bàn tay của nàng lã lướt trên sóng nước của cây đàn, âm vang thật là nhẹ nhàng như nước suối chảy, nàng cất giọng hát lên thì thánh thót vô cùng làm ai nấy cũng đều say sưa thưởng thức. Nốt nhạc cuối cùng vừa đánh ra thì tiếng vỗ tay vang lên khắp gian phòng. Nàng đứng lên cuối đầu chào bá quan văn võ, và ngõ lời cám ơn vị thầy đã có công đạo tạo nàng. Người đó chính là thầy Kình Quốc Đống nổi tiếng khắp kinh thành. Mười ngón tay của thầy như rồng bay phượng múa. Bản đàn của thầy phát ra ai nấy cũng trầm trồ. Năm nay thầy chỉ vừa tròn 20 tuổi thôi, dáng vấp thư sinh, mày ngô thanh tú. Thầy liếc mắt nhìn Ái Như mỉm cười đầy ý nhị. Nàng đáp lại cái nhìn tình tứ của thầy rồi quay qua kiếm Tầng Hoa. Nàng ra hiệu cho Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức về vị hôn thê của nàng. Tầng Hoa gật đầu rồi đi thẳng về phía bà đô đốc đang xã giao với vài vị phu nhân gần đó. - Chị Cơ, chị cho em hỏi tí chuyện này, con Như nó có vẻ sốt sắng về vấn đề hôn sự của nó, nhất là vị hôn thê của nó đã có mặt tối nay tại nơi này.- Tầng Hoa ung dung nói. - Theo chị, con Như thiệt là thông minh đã đoán được ta đã mời vị hôn phu của nó đến dự dạ hội đêm nay – bà đô đốc nói. - Em đi theo chị tới đây… Tầng Hoa theo bà đô đốc tiến tới một người đàn ông đang xoay lưng lại phía họ. Bà đô đốc lên tiếng: - Đại tướng quân, tôi có một người định giới thiệu với ông. Đại tướng quân quay người lại bắt gặp người trước mặt của mình chính là Tầng Hoa thì rất là ngạc nhiên, nhưng Tầng Hoa lúc này chẳng những ngạc nhiên mà còn bàng hoàng vì người đứng trước mắt của nàng chính là đại tướng Hoàng Quân, người tình phụ của nàng, kẻ thù của nàng. Người này đây sẽ là chồng sắp cưới của Ái Như đây sao ? Thiệt là oan nghiệt, thiệt là oan nghiệt – nàng còn đang nghĩ thầm như thế thì bà đô đốc bỗng lên tiếng át đi dòng suy nghĩ của nàng : - Hai người quen biết ? - Ô, không – cả hai, đại tướng và Tầng Hoa cùng trả lời. Bỗng nhiên Tầng Hoa mĩm cười với Hoàng Quân, một nụ cười xã giao trước mắt nhưng thật là thâm hiểm bên trong. Họ còn đang truyện trò qua lại bỗng viên quản gia kêu to mời gọi mọi người cùng lại xem Ái Như biểu diễn bản đàn thứ hai. Cả ba cùng kéo nhau đi tới sân dạ vũ. Ái Như thoáng thấy ba người đi tới, người đi chính giữa là một vị trung niên tướng tá cao lớn. Nàng bỗng nhiên đoán ra được điều gì nên cuối gầm mặt thất vọng vô cùng. Tất cả mọi cử chỉ của nàng đều không qua mắt được thầy Kình Quốc Đống. Lúc vị đại tướng còn đang say sưa ngắm nhìn vị hôn thê sắp cưới của mình biễu diễn thì Tầng Hoa lên tiếng : - Cô ta thật là đẹp, thật là ngây thơ, thật là trong trắng, chắc ông thích lắm thì phải. Hoàng Quân chỉ liếc nhìn nàng một lần rồi quay qua xem Ái Như trình diễn, ngài biết là Tầng Hoa ghen tức lắm và cố tình chăm chích ngài nhưng ngài vẫn điềm nhiên vì sợ bà đô đốc đứng kế phát giác mối gian tình của họ. Tầng Hoa bất giác cảm thấy bị ruồng rẩy bỏ bê, nàng tức giận quay đầu lại khua gót thật mạnh đi thẳng lên lầu. - Con gái của tôi rất là ngây thơ, hôn sự này tôi tin rằng là điều tốt đẹp sẽ đến với nó – bà đô đốc bỗng lên tiếng vừa nhìn Ái Như một cách hãnh diện. - Đúng vậy, vậy tôi sẽ chuẩn bị hết tất cả – Hoàng Quân trả lời. Tầng Hoa đang giận dữ khua gót thật mạnh bước lên cầu thang thì gặp vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm đang từ trên bước xuống. Nàng nắm vội lấy tay của Duệ Nhậm lôi lên lầu. Chàng cứ bước theo không một lời chống cự. Tầng Hoa mở cửa một căn phòng rồi xô tướng Duệ Nhậm vào trong, xong rồi nàng đặt lên môi vị tướng trẻ một nụ hôn say đắm. Chàng còn đang ngạc nhiên thì Tầng Hoa cởi hết đồ trên mình xuống đưa thân thể lõa lồ khoe trước mắt chàng. Chàng không thể nào từ chối được một thân thể hoàn mỹ như thế. Nuốt nước bọt xuống huyết quản, chàng bắt đầu tước bỏ khí giới mang quanh mình rồi bộ quân phục đang mặc trên người. Chàng bước tới kéo sát người nàng vào, chàng thấy nhiệt thể của nàng thật là ấm nóng. Chàng kề miệng xuống hôn lên đôi gò bồng của nàng một cách thèm thuồng như đứa trẻ khát sữa. Hai thân thể trần truồng lại quyện nhau như hai viên nam châm. Chàng hôn khắp thân thể của nàng từ trên xuống dưới không bỏ xót chỗ nào. Chàng dừng lại ở giữa thân người của nàng đặt vào đó một cái lưỡi nham nhám ấm cúng. Chàng như con chim sơn ca trên cành cây buổi sáng cứ hót líu lo, nàng thì như con trùng ngọ nguậy trong ly nước tình của chàng. Chàng bỗng đẩy người nàng nằm ngữa ra giường rồi trèo lên người của nàng nhảy một bản tango nhịp nhàng, nàng thì như chiếc nệm êm êm cứ trân mình hứng chịu sự nhún nhảy của chàng. Cảm giác đê mê như chạy khắp thân thể của hai người, tiếng rên đi từ khe khẽ cho tới la lối ồn ào. Một lát sau chàng trân mình như con tầm, nhã tơ lên khắp người nàng rồi ngã lăn qua một bên thở hỗn hển. Một lát sau… - Anh Nhậm, anh phải trả thù cho em – Tầng Hoa nói. - Anh đã có hứa với em rồi thì anh sẽ làm, nhưng thời cơ chưa tới. - Không, em không muốn anh trả thù cho em bằng cách đó – Tầng Hoa nói. - Vậy em muốn anh phải làm sao ?- Em muốn anh phải phá trinh con Ái Như. - Cái gì ! Sao em lại làm vậy, nó chỉ có mười lăm tuổi thôi, đâu có tội tình gì đâu. - Anh không hiểu đâu, em muốn Hoàng Quân ngay cái đêm tân hôn phát giác ra cô dâu không còn là xử nữ nữa thì sẽ xấu hổ vô cùng, vì đó là một sự sỉ nhục trong hoàng gia và ở địa vị đại tướng quân. Rồi mình sẽ tung tin chuyện này ra khắp nơi để hắn không còn mặt mũi nào. - Em thật là độc ác, đúng là lòng dạ đàn bà, anh chưa hứa với em đâu – Duệ Nhậm trả lời. - Nếu anh còn muốn được cái này thì anh phải nghe lời anh- Tầng Hoa vừa nói vừa chỉ vào chỗ kín của mình cười nhếch miệng một cách yêu quái. Duệ Nhậm đứng dậy mặc vội quần áo rồi dùn dằn định bỏ đi : - Em đừng có tưởng chỉ có em là xinh đẹp nhất ở kinh thành này, còn có Tiểu Nhan nữa. - À, anh muốn nói con nhỏ đó à, anh nên biết là chồng của nó là một thương gia giàu có, người có sự liên hệ mật thiết với Vua. - Tôi mặc kệ, hễ miễn tiểu tướng này thích ai thì phải chiếm cho bằng được – chàng nói xong thì quay gót đi thẳng không thèm ngó lại Tầng Hoa một lần. Tiểu Nhan là một người con gái vừa tròn 18 thì phải gã chồng. Nhưng chồng nàng thì lúc nào cũng bận bịu với công việc, thĩnh thoảng ông đi năm bảy tháng mới trở về. Những lúc như thế thì Tiểu Nhan hay qua nhà người anh họ của nàng để ở,người anh họ đó chính là phó tướng Duệ Nhậm. Từ lúc Tiểu Nhan bước chân vào dinh phó tướng thì Duệ Nhậm đã quyết tâm chinh phục người con gái này mặc kệ là nàng đã có chồng. Trở lại chuyện của Ái Như, từ khi biết được vị hôn phu của mình là một ông già thì nàng thất vọng vô cùng, nàng ước gì vị hôn thê của nàng là thầy Kình Quốc Đống. Bấy lâu nay nàng không biết là nàng có yêu thầy Đống hay không, nhưng mỗi lần được gần gũi thầy, để học nhạc với thầy thì nàng thấy thời gian như là chạy nhanh như bay. Bà đô đốc thì rất là khó khăn nên lúc nào cũng cho người lưu ý tới thầy. Thầy Đống thì đã yêu Ái Như từ thuở ban đầu rồi, cử chỉ hồn nhiên của nàng, khuôn mặt khả ái của nàng thì làm sao mà thầy Đống, là một người đa sầu đa cảm, có thể chối từ một sự đẹp đẽ như thế kia. Thầy bí mật trao cho nàng những bức thư tình lãng mạn được dán kín đáo bên dưới cây đàn tranh. Nàng cũng đáp lại những bức thư đó một cách nồng nàn. Thời gian trôi qua, tình cảm của họ càng tăng dần, nhưng Ái Như thật ngây ngô chưa biết là nàng đã yêu thầy Đống rồi. Giờ đây đối diện với sự khó khăn trước mắt là nàng phải đi gã chồng, nàng không biết làm sao hơn là chỉ đành thố lộ tâm tình với Dì Tầng Hoa để hy vọng Dì cho nàng một con đường đi. - Con nên viết một lá thơ trả lời cho thầy Đống đi- Tầng Hoa gợi ý. - Nhưng con phải viết làm sao ?- Ái Như ngớ ngẫn mặt ra hỏi một cách ngây thơ. - Con đi lấy giấy và viết đi, Dì đọc cho con viết. Ái Như vội vã đi và trở lại. Tầng Hoa vừa đi vừa suy nghĩ lẫm bẫm rồi nói : - Con sẵn sàng chưa… - Dạ Thưa thầy Đống, Thầy như một viên ngọc trong suốt làm cho em vừa kính vừa yêu. Chính vì sự trong suốt của thầy mà em đã nhìn thấy và thấu hiểu hết tấm lòng của thầy đối với em. Hôm nay đây em phải đi lấy chồng vì sự ép buộc của má. Người chồng tương lai của em có quyền qui tối cao trong quân đội của triều đình. Vì em phải giữ đạo hiếu mà phụ lòng yêu thương của thầy. Bỗng Ái Như nhìn lên Dì ra vẻ ngạc nhiên rồi nói: - Sao Dì lại nói giúp cho con lấy được thầy Đống mà. - Con ngoan, nghe lời Dì viết tiếp đi.- Dì nói xong thì đọc tiếp. Nhưng thầy sẽ mãi mãi trong tim của em. Mặc dù em là vợ của người khác nhưng em sẽ luôn luôn thuộc về thây bất cứ hoàn cảnh nào và thời gian nào. Em của thầy, Ái Như. Bức thư của Ái Như được dấu diếm cẩn thận dưới cây đàn tranh như thường lệ, thầy Đống đọc xong thì lòng buồn man mác. Thầy lập tức viết một lá thư như sau : Ái Như dễ thương của thầy, Nhận được thư của em thầy rất vui mừng như chưa bao giờ được vui mừng như thế vì em đã hiểu được tấm lòng của thầy. Nhưng thầy cũng buồn như chưa bao giờ bị buồn như thế vì nghe tin em lấy chồng. Thầy muốn cho em biết là tình yêu của thầy giành cho em thì sẽ hơn bất cứ người nào trên thế gian này. Em đừng lo thầy sẽ tìm cách để giải quyết vấn đề này cho em và cho chúng ta. Xin em nán lòng, đừng vội vã quyết định điều gì. Thầy của em Kình QuốcĐống. Thầy xếp lá thư thật gọn nhỏ xíu lại. Hôm sau như thường lệ, thầy tới nhà của Ái Như để dạy đàn, nhưng khác hơn với thường lệ là lần này đích thân bà đô đốc quan sát cách dạy học của thầy. Suốt buổi hôm đó thầy chẳng dám liếc nhìn Ái Như nữa con mắt, thầy cũng chẳng dám cười. Bà đô đốc thì như đoán biết điều gì đó nên cứ chăm chăm nhìn thẳng vào mặt của thầy nhiều lúc làm thầy lo sợ lúng túng quên cả là thầy đang dạy cái gì. Cuối lớp học, thầy lấy tấm vải mỏng sa- tanh phủ lên cây đàn như thường lệ rồi lén lún nhét dưới đáy cây đàn một lá thư mà thầy đã viết tối qua, xong xuôi thì thầy gom góp nhạc cụ lại rồi chào bà đô đốc chuẩn bị bước ra ngoài thì bỗng bà đô đốc kêu đứng lại. - Mở tấm vải lên. Thầy còn đang luống cuống chưa biết làm sao thì một người làm trong nhà đã bước tới giở tấm vải phủ cây đàn lên và theo lệnh của bà đô đốc, lấy từ bên dưới cây đàn ra một bức thư. Thầy lúc này há hốc miệng kinh ngạc vì sao mà bà đô đốc biết được là thầy đã dấu bức thư phía dưới cây đàn. Bà đô đốc chăm chú đọc lá thư, bà nghiêm nét mặt lại bất giác làm cho thầy hơi run sợ. Bỗng bà ngước lên nhìn thầy, mặt đanh lại rồi nói : - Thầy cuốn tất cả các đồ đạc ở đây lại, từ nay tôi không muốn thấy mặt thầy ở trong căn nhà này nữa. Thầy không xứng đáng là thầy, thầy định dụ dỗ con của tôi thì thầy đừng có mơ. - Được thôi, từ nay tôi sẽ không bước vào căn nhà này nữa, nhưng tôi muốn nói cho bà biết là tôi yêu Ái Như chân thật, bà không cản được chúng tôi hôm nay và mãi mãi về sau. - Để coi !- Bà đô đốc đanh đá trả lời trong khi thầy gom vội đồ đạc và bước ra ngoài. Sau khi thầy Đống vừa bước ra ngoài thì bà Trịnh Cơ xoay qua tán cho Ái Như một cái vào mặt rồi nói: - Má đã nói với con là con phải lấy ông Hoàng Quân, chỉ có ông mới xứng đáng với con thôi còn hắn hả… chỉ là cái hạng đi dạy học kiếm cơm thôi thì làm sao thích hợp với sắc đẹp và địa vị giống như con. Như ôm mặt khóc nức nở quay gót bỏ chạy lên lầu, bà Cơ nói vọng theo : - Má cấm con không được bước ra khỏi nhà nữa bước từ nay cho tới ngày con được ông Hoàng Quân rước đi. Sau khi Ái Như bỏ chạy lên lầu thì Tầng Hoa ở đâu đó chực sẳn bước vào. Bà Cơ chợt lên tiếng vẻ cảm kích: - Cũng nhờ có em báo cho chị biết là thằng thầy nó dấu bức thư ở phía dưới cây đàn nên chị mới biết. Con Như thiệt là bị nó dụ dỗ rồi. - Không có gì chị ạ, em chỉ nghĩ cho tương lai của con Như mà thôi, lấy một thằng chồng như thế thì không có hạnh phúc đâu – Tầng Hoa trả lời mà mắt liếc nhìn bà Cơ một cách gian manh. Tất cả các kế hoạch mà Tầng Hoa xếp đặt đều là mục đích làm cho Ái Như mất trinh và ngay cái đêm tân hôn của Hoàng Quân, thì ngài phát giác ra nàng đã mất trinh thì sẽ ôm hận trong lòng, thế là nàng sẽ trả được mối thù phụ bạc. Cho nên nàng muốn Ái Như tạm thời chấp nhận chuyện đám cưới với Hoàng Quân và viết thơ kích thích tình yêu của thầy Đống, thế nào thì thầy cũng hồi âm với những lời lẽ thuyết phục, rồi nàng lại âm thầm khai báo với bà Trịnh Cơ về bí mật quan hệ của thầy Đống và Ái Như qua những bức thư tình lén lúc dưới cây đàn tranh để cho bà Trịnh Cơ nổi dận ngăn cấm sự gặp mặt của hai người, điều đó thì càng làm cho sự nhớ nhung của đôi trẻ càng tăng, rồi nàng sẽ sắp xếp một kế hoạch “tiền dâm hậu thú” cho thầy Đống phá trinh Ái Như. Diệu kế, diệu kế ! Thời cơ đã đến với Tầng Hoa, đêm vũ hội tại kinh thành được nhà vua tổ chức. Nàng cùng bà Trịnh Cơ trang phục thật lộng lẩy chuẩn bị lên đường thì Ái Như từ trên lầu chạy theo : - Má, má cho con đi theo với. - Không được, con phải ở nhà, con có nhớ là con đang bị má phạt hay không ? Ái Như xin một hồi nữa nhưng bà Trịnh Cơ vẫn dứt khoát không cho nàng theo. Ái Như khóc lóc rồi bỏ lên lầu. Bà Cơ cùng Tầng Hoa bước ra khỏi cửa và lên xe ngựa. Ái Như ngó theo lòng mừng khấp khởi. Bà Cơ đâu có ngờ là Tầng Hoa đã sắp xếp cho nàng trốn ra khỏi nhà đêm nay để gặp thầy Đống tại nhà của Tầng Hoa. Ái Như như đã chuẩn bị trước từ lâu vội vã theo cô hầu bước ra phía cửa sau, nơi đó đã có một chiếc xe ngựa chờ sẳn. Cánh cửa sau được con hầu đóng lại thì cũng vừa lúc đó chiếc xe ngựa lăn bánh đi về hướng Bắc. Ái Như được một người hầu thân tín của Tầng Hoa hướng dẫn bước vào một căn nhà tráng lệ, rồi nàng được hướng dẫn tới một căn phòng lớn. Nơi đó nàng còn đang ngỡ ngàng với sự trang trí khắp nơi thì cô hầu dâng cho nàng một ly rượu, nàng cũng chẳng thèm liếc xuống ly rượu thì đưa miệng uống một hơi hết cạn. Sau đó thì cô hầu bắt đầu cởi áo cho nàng, nàng ngạc nhiên định hỏi xem chuyện gì thì cô hầu giải thích : - Cô thay đồ này đi, đây là bộ đồ do chính tay của chủ nhân tôi chọn cho cô đó, bà nói rằng nếu cô mặc nó vào thì bảo đảm là thầy Đống sẽ thương cô nhiều hơn nữa. - Thiệt hả !- nàng nói có vẻ hân hoan lắm vì sắp gặp lại người tình. Cô hầu hai tay lột áo quần của Ái Như xuống, chỉ trong chốc lát thì nàng đứng tòng ngồng với bộ đồ lót mõng dính bên trong, da thịt của nàng thật mịn màng mát rượi, hai gò ngực nảy nở tràn đầy sức sống của người con gái mới lớn. Hai chân của nàng thì thon dài được đặt gọn gẽ trên đôi hài đen bóng. Nàng bắt đầu chăm chú các bức tranh ở trên tường, những bức tranh này có vẻ như gợi dục, nàng lướt mắt đi hàng ngang từ phải qua trái trong khi cô hầu thì đang thay quần áo cho nàng, nàng thấy trên một bức tranh là cảnh người đàn ông hôn môi người đàn bà, bức nọ thì cảnh người đàn ông một tay măng vú còn một vịnh hờ vào mông, bức bên kia thì cảnh người đàn ông đang say sưa hôn núm vú của người đàn bà, bức bên góc bên trái thì cảnh người đàn ông đang quỳ gối hôn vào chỗ kín của người đàn bà, đối diện với bức tranh này là một người đàn bà khoả thân lim dim đôi mắt hôn vào chỗ kín của người đàn ông. Rồi tất cả các hình xung quanh đều phô bày các kiểu làm tình từ dễ cho tới khó. Nàng ngước mặt lên trần nhà nơi đó có một bức tranh thật to của một người đàn bà trần truồng tóc tai lòa xòa rủ rượi đang quỳ gối hứng chịu sự hành hạ từ phía sau của một thân người lực lưỡng, nàng để ý thấy đầu của người đàn ông này là đầu của một con chó sói. Con thú đầu chó sói mình người hai tay bám chặt lên người của người đàn bà, cổ của nó ngước cao về hướng có ánh trăng sáng hú thật to và thật dài một cách đắc thắng. Nàng thấy toàn thân mình nóng như lữa, bàn tay của cô hầu đang mặc áo cho nàng cứ va chạm làm cho nàng mình mẩy như có luồng nam châm chạy khắp. Cô hầu vô tình chạm phải chỗ kín của nàng bất giác làm nàng phát ra âm thanh “hư…” rồi tắt ngủm. Nàng thấy ngạc nhiên kích thích lạ thường, từ nhỏ tới lớn nàng nào có được cảm giác này đâu, nàng cứ muốn kéo tay của cô hầu vào giữa hai đùi của nàng rồi nàng kẹp lại. Nhưng bỗng cô hầu lên tiếng làm tắt đi sự tính toán của nàng : - Xong rồi, cô ngắm xem có đẹp không, chắc là thầy Đống sẽ thích lắm ! Ái Như nhìn xuống thì thấy nàng đang mặc một bộ đồ mỏng dính vái ngắn lộ rõ hai cặp đùi trắng ngần. Cái áo cánh b**m nhìn xuyên qua thấy bộ ngực úp úp mở mở. Lần đầu tiên trong đời nàng mặc một chiếc áo như thế thì mắc cỡ vô cùng, nhưng bây giờ nàng không còn thời gian để thay đổi lại như ý muốn. Tiếng gõ cửa bên ngoài làm cho tim nàng hồi hộp vô cùng, nàng đứng im không động đậy như đang chờ đợi cái giây phút thần tiên sẽ đến với nàng. Cô hầu vội vàng ra mở cửa, thầy Đống bước vào với một đóa hoa hồng và một tập giấy. Thầy bước tới trước mặt của Ái Như nhìn nàng với cặp mắt say đắm. Thầy chiêm ngưỡng tác phẩm của tạo hóa đã ban trước mặt thầy, một thần vệ nữ đẹp tuyệt trần và khêu gợi. Thầy không còn chần chờ gì nữa mà ôm chầm lấy Ái Như vào lòng đặt lên môi của nàng một nụ hôn sâu hút. Cô hầu lúc này đã bước vào bên trong để tiện cho hai người tâm sự, cô hầu lén lút đứng sau bức màn để nhìn lén hai người họ sẽ làm gì. Sau khi hôn lên môi của nàng thì thầy bắt đầu cởi chiếc áo khoác trên người ra, Ái Như thấy mình mẩy mình nóng bức, mắt như nảy đom đóm khi thấy thân thể phơi bày trước mắt. Nàng không còn tự chủ nữa mà chồm tới ôm lấy thầy đè xuống. Bỗng thầy đỡ nàng đứng dậy rồi nói : - Em làm sao vậy, từ từ đã. Hôm nay thầy tới đây để chỉ cho em hát bản nhạc này. – Thầy nói xong thì lấy tập giấy còn đang cằm trên tay mở ra. Rồi không để cho Ái Như nói thêm lời nào, thầy bắt đầu hát câu: Hai đứa yêu nhau suốt trọn đời Trái tim cùng nhau nhìn một hướng Anh yêu em, một tình yêu vô tội Lá la la lá la la la Anh yêu em, là anh không có tội Hãy nghĩ đến những điều kỳ diệu Hãy nghĩ đến những lần gặp gỡ Cuộc đời này dẫu sao ngắn ngủi Hãy nghĩ suy… xin hãy nghĩ suy… Rồi thầy bắt đầu hát từng câu một cho nàng nghe và cho nàng lập lại, nàng hát thật say sưa. Nữa tiếng trôi qua, cô hầu đứng núp sau bức màn bắt đầu không còn kiên nhẫn nữa, cô ta cứ nhăn nhó khuôn mặt lẩm bẩm “làm đi, làm đi”. Rồi mười lăm phút trôi qua vẫn không có điều gì xảy ra. Trở lại bà Trịnh Cơ và Tầng Hoa, hai người sau khi bỏ Ái Như đi tới hoàng cung để dự vũ hội, được chừng nữa tiếng bỗng bà Trịnh Cơ cảm thấy hối hận đã bắt đứa con gái ở nhà : - Tội cho con Như quá, đáng lẻ mình không nên để nó ở nhà, Tầng Hoa, chị về trước nha! Lát nữa em kêu xe ngựa về sau. Bà nói xong thì lật đật bỏ đi. Tầng Hoa bỗng nhiên hoãng hốt lẫm bẫm: “Thôi chết!..” rồi cũng quay gót bỏ đi. Tiếng gõ cửa phòng làm cho thầy Đống và Ái Như giật mình la lên : “Ai đó ?” - Là dì Tầng Hoa nè !Tầng Hoa bước vào với gương mặt hối hả, “Mau, mau lên, thay đồ lẹ rồi theo dì”. Ái Như luống cuống cởi hết quần áo mà quên hẳn là thầy Đống đang đứng trước mặt chiêm ngưỡng tận tình hết thân thể của nàng. Xong xuôi thì Tầng Hoa kéo tay Như đi thẳng quên luôn cả thầy Đống đang đứng ngơ ngác nhìn theo. Thế là kế hoạch “Thầy Đống phá trinh Ái Như” coi như tan tành, Tầng Hoa chỉ đành chờ cơ hội khác mà thôi. Hai tuần trôi qua, thầy Đống đã không thấy mặt được Ái Như nên thầy vô cùng bức rức trong lòng. Thầy bèn đến nhà của Tầng Hoa để nhờ nàng trao giùm một bức thư cho Ái Như để hẹn gặp mặt. Tầng Hoa chỉ đồng ý đưa thơ giùm với điều kiện là thầy phải viết là thầy có ý định làm người tình của Ái Như mà thôi. Thầy chẳng biết làm sao hơn chỉ đành chấp nhận đề nghị của Tầng Hoa. Tầng Hoa được dịp này mang bức thư tình của thầy tới cho bà Trịnh Cơ đọc, bà đô đốc nổi trận lôi đình định lôi Ái Như ra dạy dỗ, thì Tầng Hoa khuyên răn: - Thưa chị, nếu chị bây giờ làm lớn chuyện ra thì không tốt, nếu lọt đến tai của Hoàng Quân thì coi như chuyện hôn sự này của đức vua ban cho bị bải bỏ vì Ái Như không còn trong trắng hoàn toàn. - Nếu vậy thì chị phải làm sao ? - Em nghĩ ra một cách bây giờ chị phải đem Ái Như đi một nơi thật xa, để tên thầy giáo không còn cách nào liên lạc. Rồi trước một ngày thành hôn thì chị sẽ mang Ái Như trở về. - Nếu vậy thì mang nó đi đâu. - Chị có nhớ phó tướng Duệ Nhậm không, ông là người quen biết thân thiết với em, ông có một căn nhà rộng lớn ở cách kinh thành khoảng 50 dậm về phía Nam không, em định đưa Ái Như về đó. Bởi vì nơi đó thắng cảnh thật thiệt đẹp sẽ làm cho Ái Như quên đi thầy Đống. - À, cũng được, vậy chuyện này do em sắp xếp, càng sớm càng tốt, ngày mai lên đường đi! Đêm hôm Tầng Hoa lén lút tới dinh phó tướng để thương lượng về vấn đề đã được nàng nêu ra trước đó nhưng phó tướng vẫn còn chưa quyết định. Nàng nghĩ thầm là chỉ còn một cách để thuyết phục phó tướng làm giúp nàng là nàng phải phục vụ tận tình cho Duệ Nhậm. Nàng vận một chiếc áo màu đỏ thắm phủ dài thướt tha đàng sau mỗi bước chân của nàng, tóc nàng bới cao để lộ cái cổ trắng tươi quyến rủ, phía trước nàng cố tình để hở hang khoe cặp ngực cao to đầy nhựa sống. Duệ Nhậm vừa trông thấy nàng thì không khỏi nuốt nước miếng xuống huyết quản. Tiếng nhạc xầp xịt, tiếng rượu được khui ra, mùi nước hoa bay toả khắp phòng, Duệ Nhậm thấy trong lòng rạo rực. Tầng Hoa đảo một vòng quanh vị phó tướng trẻ đưa bàn tay vuốt khẻ lên má của Duệ Nhậm. Nàng tiếp tục lượn tới lượn lui cố tình khoe cái mông tròn trịa nhấp nhô phía sau tấm vải mỏng được khoác hờ trên vai. - Sao, anh nghĩ sao về đề nghị của em đưa ra. - Không thể nào, con nhỏ chỉ mới 15 tuổi thôi, tôi đường đường là một vị phó tướng của triều đình thì làm sao mà có thể làm chuyện bại hoại như thế. - Nếu vậy thì thôi, em đâu có ép anh đâu – Nàng vừa nói vừa cởi cái áo khoác ngoài để lộ hai cầu vai tròn nhỏ nhắn, nàng liếc nhìn thấy cặp mắt của Duệ Nhậm như nuốt từng mảnh da trên thân thể của nàng. Nàng liền tiếp tục cởi bỏ lớp áo phía trước ngực xuống. - Em nói sao, có cách nào khác không, anh không thể nào. Chuyến xe ngựa chở Tầng Hoa và Ái Như tới một căn biệt thự rộng lớn. Nơi đó họ gặp vị phó tướng cùng em họ của ngài, cô Tiểu Nhan. Tầng Hoa không khỏi chú ý tới sự gần gũi của vị phó tướng và Tiểu Nhan. Vừa gặp phó tướng Duệ Nhậm thì Ái Như có cảm tình ngay, nàng thích phong cách thư thái, ăn nói bặt thiệp, hào hoa phong nhã của chàng, nhưng cái thích của nàng chỉ là ngây ngô chứ không chứa đựng bất cứ tình yêu nào. Tầng Hoa đưa mắt ra hiệu cho Duệ Nhậm về con bé Ái Như như ám chỉ điều gì đó. Duệ Nhậm chỉ khẻ mĩm cười như cố tránh cái đưa đẩy của Tầng Hoa. Mục đích của chàng bây giờ là Tiểu Nhan chứ không phải Ái Như. Một tuần trôi qua bọn họ bốn người lúc nào cũng khắn khít vui vẻ. Họ đánh đàn, khiêu vũ, chèo thuyền, câu cá và cưỡi ngựa. Duệ Nhậm lúc nào cũng sánh đôi với Tiểu Nhan. Nàng cố tình tránh né, nhưng nàng càng tránh thì càng để ý tới chàng. Chàng thật là tuấn tú và uy dũng. Chàng rất là khéo léo và tê nhị, biết cách đối xử với phái nữ. Chàng chiều chuộng hết mức. Mặc dù bên ngoài nàng rất cứng rắn, nhưng bên trong nàng đã mềm nhũng bởi sức hấp dẫn của chàng. Tiểu Nhan bắt đầu có cảm giác với chàng, và nàng bắt đầu biết ghen tuông mỗi khi Duệ Nhâm đùa giỡn với Ái Như và nói chuyện riêng biệt với Tầng Hoa. Chỉ còn ba ngày nữa là lễ thành hôn của Ái Như. Đêm đó Ái Như thức rất khuya, không biết nàng có phải nhớ nhưng Kình Quốc Đống hay không mà nàng thấy trong lòng ray rức khó chịu. Sau một lúc lăn lộn trên giường, sự nóng ran trong người vẫn chưa tan biến, nàng đến trước cửa phòng của Tầng Hoa : “Dì ơi, cho con vô nha!”. Nàng ôm chầm lấy Tầng Hoa, nàng cảm thấy nổi cô đơn, sự trống trải. “Dì ơi, con nhớ thầy Đống của con quá!, con muốn viết thư cho thầy”. “Được rồi, dì biết có một người viết thư tình còn hay hơn dì nhiều, người đó là Duệ Nhậm. Con về phòng trước đi, để dì gọi thầy tới phòng của con để dạy cho con cách viết”. Ái Như ngoan ngoãn trở về phòng chờ đợi. Một lát sau có tiếng gõ cửa, nàng mừng rỡ đón chào Duệ Nhậm: “Dạy cho em viết thư đi, em nhớ thầy của em nhiều, muốn viết một bức thư thật hay cho thầy cảm động, thầy sẽ thương em nhiều hơn, nhưng em chẳng biết viết làm sao”. Duệ Nhậm cảm thấy tức cười trong bụng vì cử chỉ ngây ngô của nàng. Nàng thật trong trắng ! Không để cho Duệ Nhậm từ chối, nàng vội lấy giấy viết ra và phóng vội lên giường nằm sấp sẳn sàng viết. Duệ Nhậm bắt đầu đọc : “Thầy yêu mến, Em viết những giòng này là khi mùa Thu đang bước dần vào… Tối trời se lạnh mưa lất phất bay làm ướt những chiếc lá vàng đang chờ ngày về với đất, là em đang chờ ngày về gặp lại thầy. Em sẽ tung cánh chim bay giữa trời giông bão, nợ ân tình em sẽ dâng cho thầy, cho hết tất cả…”. Duệ Nhậm ngừng đọc khi bắt gặp ánh mắt của Ái Như thích thú vô cùng, nàng viết tới tấp không ngừng. Duệ Nhậm lượn qua lượn lại trước mặt của Ái Như, chàng đang nhớ tới Tiểu Nhan, lời trong thư của chàng như muốn gởi cho Tiểu Nhan. “Tiểu Nhan, em của anh…ờ… ờ… xin lỗi Ái Như, thầy Đống yêu quí của em ơi. Em thật không ngờ là gặp thầy ở chốn người xuôi kẻ ngược mênh mông này, ắt là do duyên nợ. Chỉ một lần bên thầy, mà em thấy cả đời em an cư hạnh phúc”. Duệ Nhậm bắt đầu bước tới, ngồi sát bên hông của Ái Như. Nàng vẫn viết say sưa. Một bàn tay đặt lên mông của nàng làm nàng giật mình. “Em nhớ thầy mỗi ngày mỗi dài thêm…”. Bất giác Ái Như phải cắm cuối viết cho kịp. “Em nhớ thầy theo mây chiều chơi vơi…”. Cái váy đầm được kéo lên lộ rõ cái quần lót màu trắng của nàng. Vẫn không phản ứng. Tiếp tục viết cho nhanh cho kịp. “Em nhớ thầy như cỏ úa nhớ sương…”. Bàn tay bắt đầu xoa xoa hai bờ mông chắc nịt. Ái Như tròn xoe đôi mắt, ngạc nhiên lắm!. “Thầy ơi, nếu em có thể là mây trắng thì em có thể bay theo gió đến nơi cuối chân trời, nơi đó có thầy…”. Câu này dài quá, nàng viết vội. Duệ Nhậm từ từ lột cái quần lót của nàng xuống nằm ngang đầu gối. Ái Như bất ngờ, ngạc nhiên. Nhưng vẫn viết : “Ước gì em là sao còn thầy sẽ là đêm tối, để chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau, để ngân hà lấp lánh giữa trời cao, cho tình ta không tàn úa…”. Cái quần lót được vất xuống đất, cặp mông tròn trắng như bông bưởi thật đáng yêu biết mấy. Chàng bắt đầu đặt bàn tay giữa hai đùi của nàng, miệng lúc nào cũng lẫm nhẫm một câu cho Ái Như viết. Không biết làm gì hơn là nằm bất động viết, Ái Như cảm thấy tay cầm viết bắt đầu run run khi Duệ Nhậm chạm nơi giao mùa của hai đùi. Ngón cái của chàng lướt nhẹ như phiến lá rơi qua vùng nhạy cảm của nàng. Nàng hít một hơi thật dài, hai mắt nhíu lại. Sướng quá. Mê quá. Tái tê. Vời vợi. “Nếu em là thiên thần, thì thầy sẽ là đôi cánh sau lưng, chúng ta sẽ cùng bay cao để rắt rãi an lành đến muôn người…”. Duệ Nhậm từ từ trút bỏ hết xiêm y trên người xuống trong lúc Ái Như tay run run viết từng chữ một. Chàng trần truồng nằm úp lên lưng của Ái Như đọc tiếp, nhưng lúc này chỉ là lời thì thào bên tai: “Em yêu thầy… em yêu thầy… thầy có biết không”. Giọng đọc của Duệ Nhậm càng lúc càng đứt quãng chen vào đó là hơi thở mạnh mẽ. Chàng ướm nhẹ vào vùng lông măng mới nhú, cảm giác ướt át trơn tru dễ chịu. Ái Như buông hẳn tay viết nhuốm mông lên không tự chủ tìm sự va chạm đâu đó ém xuống. Nhọn hoắc. Cứng ngắt. “Thầy… tới… em… đi… thầy, đi sâu hơn… sâu hơn nữa đi thầy”, Chàng bắt đầu nói năng lung tung chứng tỏ là đầu óc của chàng giờ đây đã bao trùm bởi nhục dục. Chàng vừa lẫm bẫm vừa làm theo đúng nguyên văn, cho nó từ ấn sâu vào bên trong. Ái Như không cảm giác được thân thể nặng chì của chàng, mà cảm giác cái gì đó đâm toạc vào giữa người nàng đê mê dễ chịu. Nàng thắc mắc trong lòng sao chàng cứ đâm và cứ đâm, miệng thì thở dốc như đang chạy đua nước rút. Một lúc sau cảm giác được nước suối lênh láng dâng tràn bên bờ suối, Chàng bắt đầu dấn thân xuống tận đáy để mò tôm bắt cá. Chàng thả cái cần câu cong cong nhấp nhấp nhử mồi. Con cá như cắn câu, vùng vẩy, oằn quại. Chàng thấy thế càng giật cần cho mạnh cho nhanh để cá không kịp phản ứng. Chàng giật dây câu nghe “phực” một tiếng, con cá rách mép rơi tõm xuống đáy suối, còn đọng vài giọt máu trên đầu lưỡi câu. Không để mất cơ hội quí báu, chàng ném lưỡi câu trở lại, một tay nắm chặt hòn đá cuội, bước chân xuống suối mò mẫm. Con cá càng hoãng sợ quẩy đuôi tìm đường bỏ chạy, chàng dí theo. Ráo riết.Không nghĩ. Cuối cùng chàng nắm cần câu phóng vào giữa lưng con cá, con cá nằm cứng đơ chẳng còn dãy duạ, chàng kéo cần về, đặt cá lên bàn tay rồi nằm ngữa ra đất. Hỗn hển. Mệt. Ái Như khóc nức nở, quần áo sốc sết chạy qua phòng của Tầng Hoa. Tầng Hoa như đã biết trước nên để hở cửa không khoá. Ôm Ái Như trong tay, Tầng Hoa an ủi: - Không sao đâu con, từ nay con đã trưởng thành, là một người đàn bà thực sự rồi. Thầy Đống biết được sẽ yêu con hơn. - Con không biết nữa- Ái Như vẫn còn sụt sùi. - Vừa rồi con thấy vui không ? Ái Như chẳng dám nói tiếp, cuối đầu e thẹn thừa nhận là nàng vui lắm với sự khám phá mới mẻ này. Một lúc sau nàng ngước đầu lên nói : - Con không muốn cưới đại tướng quân đâu Dì. - Con phải cưới, con ạ ! Đại cuộc đã định rồi, hôn lễ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ ngày con về lễ làm lễ mà thôi. Đây là việc hệ trọng được nhà Vua đích thân làm chủ hôn con không thể nào nói không là không được. Sẽ bị đứt đầu như chơi thôi ! - Nhưng còn Thầy Đống thì sao Dì, con không thể nào quên được Thầy. - Con cũng vẫn cứ yêu Thầy Đống và coi y ta như một người tình, khi nào cần thì con kêu tới khi nào không cần thì con đuổi đi. Đó chẳng phải là điều sung sướng ư ! Ái Như gật gù cho lời của Tầng Hoa là phải. Tầng Hoa cười nhếch mép coi như kế hoạch của nàng đã đi hơn 3 phần 4 rồi. Đêm đó Ái Như ôm Tầng Hoa ngủ ngon lành như là chuyện xảy ra vừa rồi với Duệ Nhậm chỉ là một thứ cỏn con. o 0 o Sau khi Ái Như nức nở chạy ra khỏi phòng, Duệ Nhậm chỉnh lại quần áo rồi bước ra ngoài. Chàng bắt gặp Tiểu Nhan đứng ở ngoài vườn một mình thì rón rén bước tới sau lưng nàng. Chàng choàng tay ôm chầm từ sau lưng, hai tay vòng qua cái eo thon thon của nàng. Nàng giật mình trong giây lát, nhưng sung sướng lại tràn lan. Nàng không còn kiềm chế lâu hơn nữa, nàng đã đầu hàng sự hấp dẫn của chàng rồi. Ôi, hơi thở của chàng, mùi da thịt của chàng, mùi tóc của chàng sao mà quyến rũ thế! Nàng chủ động hôn lên môi của chàng ào ào như thác đỗ. Họ dìu nhau ra phía sau vườn nơi có cây dương to, táng cây um tùm xum xuê. Nàng ngồi bẹp ra đất trút bỏ cánh áo rộng vướng víu, chàng cũng tự thoát y. Hai thân hình loã thể dưới ánh trăng đêm thanh vắng. Ánh trăng vàng chênh chếch soi qua làn da trắng mịn của nàng làm ánh lên một màu trong tinh khiết. Chàng kê miệng uống cạn ánh trăng vàng trên người nàng. Bầu rượu đào rót từng đợt một tràn lan xuống cuống họng. Ngọt ngào. Tinh túy. Quả đúng như là : “Lòng anh giếng ngọt trong veo Trăng thu trong vắt, biển chiều trong xanh Lòng em như bụi kinh thành Đa đoan vó ngựa chung tình bánh xe.” (Nguyễn Bính) Sáng hôm sau, khi bình minh vừa mới ló dạng. Xa xa tiếng vó ngựa phi nước kiệu, ngồi trên lưng ngựa là một viên lính trẻ đưa tin. Tin của nhà Vua từ kinh thành mang tới cho mời phó tướng Duệ Nhậm cùng vị đại tướng quân lãnh chiêu gọi tân binh để chuẩn cho cuộc chiến tranh sắp tới. Phó tướng Duệ Nhậm lập tức chuẩn bị hành trang cùng Tầng Hoa, Ái Như và Tiểu Nhan trở về kinh thành. Về tới kinh thành Ái Như liền bị bà đô đốc Trịnh Cơ giam lỏng trong buồng. Nàng uất ức lắm nhưng chẳng làm gì được. Trong lúc đó Kình Quốc Đống cũng tìm kiếm Ái Như mấy ngày qua. Nhưng không được một tin tức nào cho biết. Ngay cùng lúc đó được lệnh truyền của nhà Vua cho chiêu binh mãi mã, thì tin vị đại tướng Hoàng Quân sẽ làm lễ thành hôn với Ái Như loan truyền ra khắp kinh thành. Kình Quốc Đống liền đầu quân dưới trướng của đại tướng Hoàng Quân, hy vọng một ngày nào đó sẽ tìm cách cướp lại Ái Như từ trong tay của Hoàng Quân. Nhờ chơi các món nhạc cụ từ nhỏ nên cổ tay của chàng rất cứng cáp và uyển chuyển rất thích hợp cho việc cầm kiếm nên chỉ có một tuần mà chàng đánh không thua một tên lính lão luyện. Tình cờ lần đó Kình Quốc Đống bắt gặp Tầng Hoa từ cổng kinh thành ra, chàng lập tức đuổi theo cho tới tận nhà của nàng để hỏi thăm tin tức của Ái Như. Chàng bảo với nàng rằng: - Mau chỉ cho ta làm sao thì mới gặp được Ái Như. - Ta không biết nhưng ta có thể viết thư bảo Ái Như ra gặp chàng – nói xong thì Tầng Hoa bỏ đi. Kình Quốc Đống rượt theo, rút kiếm trong người ra chặn ngay trước mặt Tầng Hoa nói lớn: - Ngươi phải viết theo lời của ta đọc. Ta đã không còn tin ai nữa ! - Được, được thôi! Nếu chàng muốn – Tầng Hoa bỗng nhỏ nhặn trả lời và nhìn với cặp mắt liếc gợi tình. Tại thư phòng của Tầng Hoa, Kình Quốc Đống đi tới đi lui, kiếm gác trên vai vừa đi vừa đọc từng lời một. Tầng Hoa ngồi trên bàn đang lắng nghe và viết. Nàng mặt một chiếc áo ngủ mỏng ẩn hiện đôi gò vú đằng sau lớp vải mỏng. Sắc mặt của nàng thật hồng hào tràn trề nhựa sống. Ái Như thân yêu, Đã bao hôm ta tìm khắp kinh thành nhưng không tìm thấy nàng. Gót chân ta đã dẫm lên các con phố mà nàng đã từng đi qua. Nhưng tuyệt nhiên không một bóng hình của nàng. Ta đã đứng trước dinh của mẹ nàng mấy đêm rồi, phòng của nàng không một tia sáng. Ta đã hỏi hết bao người rồi, nhưng không ai biết nàng ở đâu. Mấy hôm trước ta nhận được lệnh truyền nhập ngũ, cùng lúc đó ta tình cờ đọc được thiệp hồng dán khắp kinh thành của nàng và đại tướng quân Hoàng Quân, ta như người mất hồn lang thang mấy đêm liền, đi hết các hang cùng ngõ hẹp. Ta đã uống không biết là bao nhiêu rượu nữa nhưng vẫn không quên được hình ảnh của nàng trong trí óc. Khi ta tỉnh lại và bắt gặp Dì Tầng Hoa của nàng từ kinh thành trở ra, ta vui mừng như người chết sống lại. Và bây giờ đây ta viết lá thư này để nhờ Tầng Hoa chuyển hộ cho nàng. Ước nguyện của ta là cùng nàng sống hết quảng đời này, cùng nàng đàn hát xướng ca, cùng nàng ngao du sơn thủy. Hạnh phúc đang chờ đón chúng ta trước mắt. Nàng hãy mạnh dạn tranh đấu cho chính bản mình như tranh đấu vì tình yêu thiêng liêng của chúng ta. Đi, đi nàng! Chúng ta hãy rời bỏ kinh thành này đi ! Ta sẽ đưa nàng đi thật xa, nơi sẽ không có một bước chân của những kẻ ngăn cấm chúng ta. Đêm nay ta chờ nàng ở cổng kinh thành phía Tây vào giờ Hợi. Mong nàng hãy tranh thủ cho tình yêu chúng ta. Thầy Kình Quốc Đống. Bức thư được đọc kỹ lại một nữa trước khi Kình Quốc Đống giao cho Tầng Hoa với lời lẽ nữa van xin nữa hâm dọa. Khi Kình Quốc Đống đi rồi thì Tầng Hoa cũng cầm bức thư đi và quăng nó vào sọt rác. Nàng mỉm cười thật nham hiểm. Lúc này Duệ Nhậm vì lo việc chiêu gọi tân binh nên không có thời giờ cho người tình mới Tiểu Nhan. Từ khi hưởng được cái thú ái ân nồng nàn với vị tướng trẻ, Tiểu Nhan trở nên cuồng si. Ngày nào nàng cũng đến dinh vị phó tướng để được ân huệ của Duệ Nhậm. Nhưng đối với Duệ Nhậm thì sau khi chàng đã hưởng được cái thú ái ân với Tiểu Nhan thì mới lòi ra bản chất “chơi hoa rồi lại bẻ cành”. Bản tánh của chàng là muốn chinh phục những gì khó khăn. Càng thấy khó thì càng thấy thích. Nay đã được rồi thì chàng không còn hứng thú nữa. Chàng còn cố tình đuổi Tiểu Nhan đi. Tiểu Nhan từ đó trở nên thất tình, hai ngày rồi, sáng nào nàng cũng đứng trước cổng dinh để trông chờ hình bóng của chàng đi qua. Riêng Duệ Nhậm thì thật là hối hận vì đã phá trinh của Ái Như. Chàng đã không cố tình làm vậy. Nghĩ tới mối tình trong sáng của Kình Quốc Đống và Ái Như, chàng không khỏi bùi ngùi xúc động. Chàng liền phi ngựa tới dinh của bà đô đốc Trịnh Cơ để hòng giúp cho nàng trốn thoát với Kình Quốc Đống. Chàng leo tường để lẻn vào phòng của Ái Như, nơi đây nàng đang u sầu buồn bả thì bất chợt thấy Duệ Nhậm xuất hiện. Sau vài lời phân bua với nàng, chàng đã thuyết phục được nàng bỏ trốn với Kình Quốc Đống. Khi nàng còn đang thu xếp quần áo thì cánh cửa phòng chợt mở toang. Đứng trước mặt hai người là bà Đô Đốc Trịnh Cơ và Tầng Hoa. Tầng Hoa nhoẽn miệng cười khêu khích vì đã phá tan kế hoạch của Duệ Nhậm. Nàng thừa hiểu con người của chàng lắm, thì làm sao mà không biết ý chàng muốn gì và sẽ làm gì. Chính vì thế mà làm cho Duệ Nhậm vừa yêu nàng vừa hận nàng. Chàng tức bực bỏ đi. Đêm đó, đã quá giờ Hợi rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Ái Như, Kình Quốc Đống lòng sôi như lửa đốt. Chàng quyết định tới biệt thự của Tầng Hoa để hỏi cho ra tại sao. Vừa mở cửa, thì cây kiếm đã chỉ thẳng vào yết hầu của ả gia nhân. Ả hoảng hốt la toáng lên làm cho Tầng Hoa đang say giấc cũng phải tỉnh dậy. Tầng Hoa xuất hiện trong bộ đồ ngủ thật là khêu gợi. Kình Quốc Đống đẩy ả hầu sang một bên đưa kiếm lên chỉ Tầng Hoa và nói lớn: - Nói đi, tại sao ? - Theo phản ứng của chàng thì ta đã biết là Ái Như không tới… - Ngươi căm miệng… Mau giải thích cho ta biết là tại sao. - Ta không biết, nhưng lá thư ta đã giao cho Ái Như rồi đến hay không thì do ở nàng. - Không thể nào, không thể nào… Nàng nhất định phải tới khi nhận được lá thư của ta, Ngươi… - Có một điều này không biết có nói với chàng chăng ? - Nói mau! - Sáng hôm nay, Duệ Nhậm có tới kiếm Ái Như. Một chuyện động trời ta mới phát giác nhưng không thể nói cho chàng biết được, rủi chàng biết được ta nghĩ chàng sẽ làm ẩu, không tốt. Ta không muốn chàng bị mất mạng dưới lưỡi gươm của Duệ Nhậm. - Không sao đâu, nàng nói đi – Kình Quốc Đống bỗng trở nên nhỏ nhẹ trở lại. - Ta chỉ biết là Ái Như nó đã thất thân với Duệ Nhậm rồi, vết máu trên miếng vải này là bằng chứng cụ thể cho sự trinh tiết đã bị bôi nhọ mà ta tình cờ lấy được. - Làm sao ta phải tin nàng. - Tin không tin thì tùy chàng, nhưng đêm nay Ái Như đã không tới vì lý do gì thì chàng tự tìm hiểu. - Thiệt là khốn kiếp, Duệ Nhậm!… ta phải thách đấu với ngươi một trận sống chết. Ái Như !… sao nàng nỡ vội đi lấy chồng. Ta thiệt là bất hạnh. Lúc đó Tầng Hoa bước tới sát bên Kình Quốc Đống ra vẻ an ủi nhưng nàng có vẻ đứng sát để gợi tình thì đúng hơn. Chợt Kình Quốc Đống nắm lấy hai vai của nàng và lắc lư nói: - Cũng tại ngươi tất cả. Sao ngươi không bày kế bỏ trốn cho ta và Ái Như lần trước mà chỉ hẹn cho chúng tôi gặp mặt mà thôi. Ngươi phải trả cái giá này… Kình Quốc Đống nói xong thì xé toạc áo của nàng một đường dài trên ngực. Cặp vú của nàng nhô ra căng mọng như trái xoài còn tươi. Chàng xô người nàng ra nằm ngữa ra ghế tràng kỹ và bắt đầu hôn hít lên miệng của nàng, hai tay chàng bóp chặt hai bầu vú như muốn ép nát nó ra thành nước. Không khó khăn mấy, chàng đã giật phăng cái áo mỏng tanh ra khỏi người của nàng. Rồi chàng của tự tay hạ y phục trên người xuống ngang gối để lộ “cái nam nhân” đâm thẳng vào hai đùi của nàng. Chàng vừa giao hoang vừa la lớn: “Con tiện nhân, mày phải trả những giá đắt như thế này”. Chàng còn tán vào mặt của nàng mấy cái cho hả cơn tức giận. Giống như “giận cá chém thớt” vậy ! Một lúc sau chàng rùng mình dứt cơn. Rồi nằm vã ra giường thở dốc. Lúc này mới thấy mặt của Tầng Hoa thật rạng rỡ không như bị người ta hành hạ. Nàng chuyển mình nằm úp lên ngực của chàng để lắng nghe từng hơi thở và nhịp đập của con tim. Chẳng những nàng không tức giận mà còn đặt lên môi của chàng một nụ hôn nồng nàn. Kình Quốc Đống bất chợt thấy xao xuyến lạ lùng. Chàng đã không biết bao lâu rồi mới làm tình trở lại. Cảm giác yêu thương trìu mến như thiếu vắng mấy năm qua bây giờ được rưới lên người chàng. Chẳng bao lâu thì chàng hưởng ứng trở lại bằng những cái vuốt hờ hững trên lưng của nàng. “Cái nam nhân” của chàng phục hồi phong độ để rồi chỏi thẳng vào giữa hai bờ mông của nàng. Tầng Hoa nhích người xuống khoảng 2 phân để cho khớp “cái nam nhân” của chàng. Khi đã ở ngay tầm, nàng bất thần thụt mạnh xuống để rồi Kình Quốc Đống chỉ phát lên một tiếng “ư” để hưởng thụ cú xốc đó. Hai người quần dã bên nhau suốt mấy tiếng đồng hồ. Sự rã rời cũng đã đếm được ba lần. Giờ đây nằm vất vưỡng ra ghế mệt lã, cả hai chỉ nhìn nhau cười mà không nói. Tiếng động bên ngoài làm cho hai người nhìn nhau. Chưa kịp mặc lại quần áo thì cánh cửa thư phòng mở toang, trước mặt hai người là phó tướng Duệ Nhậm đang tròn xoe đôi mắt kinh ngạc. Chuyện không thể ngờ trước được, tối nay chàng định tới nhà của Tầng Hoa để phân trần phải trái trắng đen, cũng hòng cầu hôn với nàng trước khi xuất chinh. Chiếc nhẫn cầu hôn rớt từ tay của chàng xuống đất. Chàng quay phắt người lại và đóng sầm cánh cửa lại như nhốt lại những gì vừa mới trông thấy và bước đi vội vã. Lễ thành hôn của Ái Như được tổ chức thật là long trọng. Tất cả dân chúng trong kinh thành đều tham dự. Quan binh hàng hàng lớp lớp diễn binh để chúc mừng vị đại tướng trong đó cũng có Kình Quốc Đống. Nhưng không ai để ý tới vị phó tướng trẻ lúc bây giờ đang trong cơn say. Say tình và say rượu. Chàng đã uống hết hai chai rượu mạnh rồi. Chàng thật sự không ngờ rằng bao nhiêu năm phong lưu, chỉ có chàng là cho người ta thất tình mà thôi, bây giờ chàng đang thất tình và thất vọng. Lá thơ chàng nhận được vào sáng sớm nay báo cho chàng biết địa điểm và thời gian của cuộc thách đấu giữa chàng và vị giáo sư âm nhạc trẻ tuổi Kình Quốc Đống lúc này đã nhàu nát trong lòng bàn tay. Lúc này chàng bỗng thấm thía cái đau khổ của tình yêu. Thấm thía câu “Sau tình yêu, chỉ có cái chết”. Chiều hoàng hôn hôm nay thật là ảm đạm, cách kinh thành chừng hai dậm về phía Bắc, Kình Quốc Đống quân phục chỉnh tề đang kiên nhẫn chờ đợi. Các đó chừng 10 bước là một người say rượu loạng choạng bước. Người đó chính là phó tướng Duệ Nhậm. Kình Quốc Đống thấy thế thì lên tiếng: - Hôm nay ta không đấu với ngươi. Trông ngươi như thế nếu có giết ngươi chết đi thì chết ở dưới cữu tuyền ngươi cũng không phục. - Không được, ra tay đi. Đừng hống hách. Ta đây từng xông pha trận mạc xá chi một thằng tân binh như ngươi. Nói xong thì chàng muá kiếm xông vào chém loạn xạ. Kình Quốc Đống cũng ra sức chống cự nhưng sau đó chàng lấy lại thế thượng phong một cách dễ dàng. o 0 o Đám tang của phó tướng Duệ Nhậm thật lớn nhưng không khỏi cái cảnh buồn thảm chia ly trong cơn mưa phùng đầu Hạ.Ngoài những nhân vật có chức tước trong triều còn có Tầng Hoa, Ái Như, Hoàng Quân và Kình Quốc Đống. Người ta thay phiên nhau thảy từng viên đất xuống huyệt rồi quay mặt bước đi. Ái Như cũng ném một viên đất xuống đó không khỏi ngậm ngùi. Tay nàng đặt trên bụng mắt nhìn sâu xuống đáy huyệt như muốn nói, “Chàng ơi, giọt máu đang nẩy nở trong bụng của thiếp là của chàng đó !”. Bóng chiều tàn dần sau rạn cây, chỉ còn lại một bóng người ngồi thúc thít bên nấm mộ vừa mới đấp. Người đó là Tiểu Nhan! Thế mới rằng: “Lạ chưa! vắng chỉ một người Mà như trời đất gấp mười vắng hơn Cõi đời vô nghĩa, cô đon Cõi hồn trống vắng, héo hon mới kỳ! Nát lòng khi tiễn người đi Ngẫn ngơ suốt đoạn đường về mình tôi Người đi, xa lắm, xa rồi Hóa thân tượng đá, tồi ngồi nhìn theo Tiễn đưa ôi, chỉ một lần… Mà sao cả quãng đường trần vắng nhau” (SCDNN) Hết